Từ Trường THPT chuyên Nguyễn Đình Chiểu, Đồng Tháp, Trường THPT chuyên Nguyễn Quang Diêu, Đồng Tháp
Thông tin
Vương quốc Illyrden nằm giữa một thung lũng rộng, được bao bọc bởi ba dãy núi xám và một con sông sâu uốn quanh như sợi chỉ bạc. Thành lũy trung tâm dựng trên một gò đá cao, từ đó có thể nhìn thấy đồng lúa trải dài đến tận chân trời. Buổi sớm, sương mù từ lòng sông dâng lên, phủ lên mái ngói một lớp mỏng như men lò nung. Khu vườn quanh thành luôn được cắt tỉa vừa độ, không một nhánh thừa. Lữ khách bước vào cổng phía nam thường thở dài vì trầm trồ: đường lát đá thẳng tắp, tượng đồng đánh bóng, tiếng đàn dây vang lên đều đặn mỗi buổi chiều.
Triều đình gọi đó là trật tự. Dân chúng gọi đó là bình yên.
Nhưng những kẻ cầm quyền hiểu rất rõ rằng cảnh tượng có thể làm dịu câu hỏi. Một gương mặt đứng trên lễ đài, một nghi thức lung linh trong ánh nến, một lời tuyên thệ được đọc lớn — tất cả đủ để làm mờ đi sổ thuế nặng tay và những mái nhà dột nát. Vì thế Lễ Emberlight không chỉ để tạ ơn mùa màng. Nó được tạo ra để sản sinh sự yên lặng.
Nira là con gái của người thợ dệt ở bờ hạ lưu sông Kethrin. Tay cô còn vương màu sợi lanh, và những khúc hát nhỏ của cô đan vào buổi chợ sáng như một luồng gió mát. Bren, người thợ rèn lớn lên cùng cô, sống bằng những vết chai và tiếng búa nện xuống đe. Khi nghe tin triều đình sẽ chọn một “Vầng Trăng” để đưa vào thành — một gương mặt được bảo vệ và trưng bày — anh hiểu cái giá ẩn sau danh xưng. Người được chọn sẽ trở thành biểu tượng: luôn hiện diện, luôn tỏa sáng, và luôn im lặng thay cho cả dân chúng.
Khi tên Nira vang lên trong quảng trường, đám đông vỗ tay như đón nhận phúc lành. Mẹ cô khóc vì nghĩ con mình thoát khỏi đói nghèo. Bren thì thấy trong ngực mình một khoảng trống lạnh buốt. Anh hiểu rằng từ ngày đó, Nira sẽ không còn là cô gái của bờ sông nữa, mà là tài sản của thành lũy.
Đêm Emberlight, thành lũy sáng rực như một sân khấu khổng lồ. Đại Quản Thủ Vorren chỉnh lại áo choàng của các quý tộc, giáo sĩ tụng lời chúc phúc như ký vào sổ sách. Mỗi tầng lớp hoàn thành vai diễn: quý tộc mang dáng vẻ, giáo sĩ mang sự tán thành, thương nhân mang cống vật, dân chúng mang lao lực. Nghi thức thay thế cho sự chất vấn.
Bren xông qua cổng khi tiếng đàn đang cao trào. Anh nắm chặt mảnh vải rách từ khung cửi của mẹ Nira và gọi tên cô. Trong khoảnh khắc, tiếng nhạc đứt đoạn, nến run lên. Lính canh khép vòng vây. Thép lóe sáng. Mảnh vải trắng nhuốm đỏ. Bren gục xuống nền đá lạnh.
Nira bị kéo lên bậc thềm. Tiếng hát của cô đổi khác — không còn là khúc ru chợ sớm, mà là âm thanh mỏng và khàn, như một vết nứt trên mặt kính hoàn hảo của Illyrden.
Lễ hội kết thúc. Thành lũy vẫn đứng đó, sáng và im lặng. Dân chúng trở về với ruộng đồng, lò rèn, khung cửi. Nhưng mỗi khi sương từ lòng sông dâng lên, người ta vẫn nghe đâu đó một giai điệu rất khẽ — đủ để nhắc rằng một xã hội có thể dựng nên vẻ hoàn hảo giữa núi và sông, nhưng không thể vĩnh viễn chôn vùi tiếng hát của một con người.