• VNOJ
  • Trang chủ
  • Danh sách bài
  • Các bài nộp
  • Thành viên
    >
    • Tổ chức
  • Các kỳ thi
  • Wiki
  • Thông tin
    >
    • FAQ
    • Trình chấm ngoài
    • Tag
    • Máy chấm
    • Devlog
    • Github
    • Tickets
    • Thư viện đề thi
    • Đề xuất contest
  • Tạp chí
VI EN Đăng nhập  hoặc  Đăng ký

thanhkhe

  • Thông tin
  • Thống kê
  • Blog

Số bài đã giải: 326
Hạng điểm: #770
Tổng điểm: 62,54
Đóng góp: 0

Xem các bài nộp

Đã tham gia 3 kỳ thi
Hạng rating: #1688
Rating: 1574
Min. rating: 1511
Max rating: 1574

Từ Trường THPT chuyên Nguyễn Đình Chiểu, Đồng Tháp, Trường THPT chuyên Nguyễn Quang Diêu, Đồng Tháp

Thông tin

Typing SVG

Aurevallis không sinh ra từ hư vô. Nó được nghĩ đến.

Những lớp ánh sắc chồng lên nhau như lời thì thầm chưa kịp nói trọn. Không có hình dạng cố định, không có ranh giới để gọi tên. Thế giới ấy tồn tại bằng sự đồng thuận mong manh giữa các khả năng — chỉ cần một ý niệm chệch đi, màu sắc sẽ đổi hướng, thực tại sẽ khẽ nghiêng.

Và trong sự nghiêng ấy, có một người bước đi.

Thanh Khê.

Tên chàng rơi vào Aurevallis như một giọt nước lạ, không hòa tan, không chống đối. Khi chàng đi qua, ánh sáng chậm lại, như thể đang lắng nghe. Những cấu trúc vốn run rẩy tìm được nhịp thở ổn định hơn. Không phải vì chàng sửa chữa thế giới — mà vì thế giới, khi ở gần chàng, dám tạm ngừng lo sợ mình sẽ tan biến.

Chàng mang theo một quyển sách trống. Không phải vì chưa được viết, mà vì nó chỉ chấp nhận những điều được chọn bằng toàn bộ con người.

Chàng không tìm kiếm. Chàng chỉ đi — và để thế giới tự quyết định sẽ mở ra điều gì trước bước chân ấy.

Rồi Aurevallis mở ra nàng.

Nơi ánh sáng đứng thẳng, không rơi, không trôi — những dải mảnh kéo dài như hơi thở bị níu lại — nàng hiện diện giữa khoảng lặng ấy. Không cần chuyển động để được nhìn thấy. Không cần lời để được ghi nhớ.

Tên nàng là Arundis.

Cái tên ấy không gọi lên một hình dạng, mà gợi ra một cảm giác: một điều gì đó mảnh mai đến mức tưởng chừng có thể tan vào hư vô — nhưng lại mang trong mình sự kiên định không cần chứng minh.

Thanh Khê không biết vì sao tim mình chùng xuống khi nghe tên nàng. Chỉ biết rằng, từ khoảnh khắc ấy, thế giới không còn là một nơi để đi qua — mà là một nơi để ở lại.

Arundis không tạo ra thực tại. Nàng lắng nghe nó.

Nơi thế giới do dự, nàng mở ra một khả năng. Nơi sắc màu xung đột, nàng đặt vào đó một khoảng im lặng. Không phải để điều khiển, mà để cho Aurevallis tự chọn cách tiếp tục tồn tại.

Khi nàng đứng giữa ánh sắc, thế giới trở nên giống như một bức tranh đang được ngắm nhìn bởi chính nó.

Thanh Khê và Arundis không gọi đó là tình yêu. Họ chỉ ở cạnh nhau — và nhận ra rằng, khi làm vậy, mọi thứ trở nên dễ thở hơn.

Chàng kể về những miền đã sụp đổ vì con người quên mất cách mơ. Nàng kể về nỗi sợ rằng một ngày nào đó, nếu thế giới không còn cần đến phép màu, liệu nàng có còn lý do để tồn tại.

Họ không hứa hẹn. Họ chỉ im lặng đủ lâu để nỗi sợ của người kia không còn vang quá lớn.

Và Aurevallis, trong khoảng lặng ấy, bắt đầu nứt.

Không phải vì suy tàn — mà vì hoàn hảo quá lâu.

Thế giới muốn giữ lấy vẻ đẹp của mình. Muốn đóng băng sự cân bằng mong manh ấy bằng một lựa chọn tàn nhẫn: biến Arundis thành nền móng vĩnh viễn, đổi một con người lấy sự trường tồn.

Thanh Khê mở quyển sách trống.

Không có ánh sáng trào ra. Chỉ có một quyết định lặng lẽ — nhưng nặng như toàn bộ thế giới.

Chàng khép sách lại.

Aurevallis mất đi sự bảo đảm. Màu sắc có thể phai. Hình thể có thể vỡ. Không còn lời hứa rằng cái đẹp sẽ tồn tại mãi.

Nhưng Arundis được ở lại — không còn là biểu tượng, không còn là nền móng, chỉ là một tồn tại biết run rẩy khi yêu, biết sợ hãi khi mơ, biết ở bên một người mà không cần lý do vũ trụ.

Thanh Khê ở lại cùng nàng.

Và Aurevallis, dù mong manh hơn bao giờ hết, lần đầu tiên trở nên thật — như một bức tranh không được phủ lớp bảo vệ, nơi mỗi vết phai đều là dấu vết của sự sống.

Nếu có ai đó hỏi vì sao thế giới ấy vẫn tồn tại, không ai trả lời.

Bởi có những điều đẹp nhất của ngôn từ không sinh ra để được giải thích — chúng chỉ tồn tại, như hai con người đã chọn nhau giữa một thế giới từng sợ hãi việc lựa chọn.

Huy hiệu

Người dùng này không có huy hiệu nào.

«    »
CN
T2
T3
T4
T5
T6
T7
Ít
Nhiều

Lịch sử rating

, #

dựa trên nền tảng DMOJ | theo dõi VNOI trên Github và Facebook