• VNOJ
  • Trang chủ
  • Danh sách bài
  • Các bài nộp
  • Thành viên
    >
    • Tổ chức
  • Các kỳ thi
  • Wiki
  • Thông tin
    >
    • Cpp Refference
    • Python Refference
    • FAQ
    • Trình chấm ngoài
    • Tag
    • Máy chấm
    • Devlog
    • Github
    • Tickets
    • Thư viện đề thi
    • Đề xuất contest
  • Tạp chí
VI EN Đăng nhập  hoặc  Đăng ký

hoang572010

  • Thông tin
  • Blog

Số bài đã giải: 8
Hạng điểm: #23460
Tổng điểm: 0,81
Đóng góp: 0

Xem các bài nộp

Từ Trường Phổ thông Năng khiếu - Đại học Quốc gia TP.HCM, Trường Đại học Bách Khoa - Đai học Quốc gia TP.HCM, Trường Đại Học Công Nghệ Thông Tin - Đại học Quốc gia TP.HCM, Trường THPT Nguyễn Chí Thanh TP.HCM

Thông tin

Cuộc đời giống như một dòng sông thời gian, chỉ lặng lẽ chảy về phía trước mà không bao giờ quay ngược trở lại. Trong dòng chảy ấy có biết bao nhánh sông lớn nhỏ khác nhau, nhưng cuối cùng đều xuôi theo cùng một hướng. Khi dần trưởng thành, chúng ta bước vào xã hội với sự ngây thơ và hồn nhiên của tuổi trẻ. Chính xã hội đã dạy cho ta những bài học đầu tiên về cuộc sống, và khi đó chúng ta bắt đầu hoài nghi về chính những ước mơ mà bản thân từng theo đuổi. Dần đặt ra câu hỏi: “Nếu cuộc đời này không rực rỡ thì sao?” Chúng ta cũng dần đánh mất đi khí thế của tuổi trẻ — cái khí thế của sự dám nghĩ, dám làm, dám sai và cũng dám sửa sai. Sự khắc nghiệt của xã hội khiến con người ngày càng thu mình trong vùng an toàn. Không còn đủ can đảm để thử, để vấp ngã hay đứng lên thêm một lần nữa. Đôi lúc, khi nhìn những đứa trẻ vô tư vui đùa rồi bật cười sau một sai lầm nhỏ, ta mới nhận ra rằng bản thân mình đã khác đi rất nhiều. Nhưng khi chính chúng ta đối mặt với sai lầm, điều còn lại thường không phải là tiếng cười, mà là sự im lặng, áp lực và nỗi sợ bị phán xét bởi cuộc đời. Chính điều đó khiến chúng ta e ngại sự thay đổi, để rồi dần trở thành phiên bản mà khi còn nhỏ chính ta từng ghét nhất. Ngày còn trẻ, chúng ta thường thắc mắc: “Tại sao người lớn lại không chịu thay đổi?” Ta từng nghĩ họ bảo thủ, cứng nhắc và quá an toàn. Nhưng khi lớn lên, ta mới hiểu rằng không phải ai cũng đủ can đảm để thay đổi sau quá nhiều lần tổn thương và thất vọng. Có những người không còn muốn bước tiếp không phải vì họ yếu đuối, mà bởi cuộc sống đã bào mòn đi sự nhiệt huyết từng tồn tại trong họ. Và rồi, đến một ngày nào đó, khi nhìn lại bản thân, chúng ta chợt nhận ra mình cũng đang dần trở thành một người lớn như thế. Chúng ta luôn cố gắng tìm kiếm những điều đặc biệt để khiến cuộc sống của mình trở nên ý nghĩa hơn, nhưng lại dần đánh mất niềm tin vào những điều giản đơn nhất. Thứ niềm tin mà khi còn nhỏ ta luôn mang theo trong tim. Khi ấy, chỉ cần một buổi chiều rong chơi cùng bạn bè, một món ăn mình yêu thích hay một lời khen nhỏ bé cũng đủ khiến ta vui cả ngày. Khi ấy, hạnh phúc dường như là một điều rất đơn giản, đơn giản đến mức ta từng nghĩ rằng mình đang sở hữu cả thế giới. Nhưng càng trưởng thành, con người lại càng khó cảm thấy hạnh phúc. Không phải vì cuộc sống đã lấy đi niềm vui, mà bởi chúng ta dần quên mất cách cảm nhận những điều nhỏ bé như khi còn trẻ. Chúng ta đang dần bị xã hội định hình lại con người của chính mình, khiến ta mất đi niềm tin vào những điều bản thân từng theo đuổi. Áp lực từ kỳ vọng của gia đình, bạn bè hay những người mang chung dòng máu khiến chúng ta ngày càng thu mình lại. Ta không còn dám thể hiện bản sắc riêng, không còn đủ tự tin để sống thật với những điều mình yêu thích. Và rồi, theo thời gian, những ước mơ năm nào cũng dần bị bỏ lại phía sau. Tôi từng nghe một người nói rằng: “Chúng ta nỗ lực không phải để chứng minh với người khác, mà là để chứng minh với bản thân khi còn nhỏ và cả chính mình ở tuổi xế chiều rằng: khi còn trẻ, ta đã từng sống hết mình vì những ước mơ ấy.” Có lẽ điều đáng tiếc nhất của tuổi trẻ không phải là thất bại, mà là đến cuối cùng lại sống một cuộc đời mà chính bản thân mình cũng chưa từng mong muốn.

Huy hiệu

Người dùng này không có huy hiệu nào.

«    »
CN
T2
T3
T4
T5
T6
T7
Ít
Nhiều

dựa trên nền tảng DMOJ | theo dõi VNOI trên Github và Facebook