Thông tin
Có một buổi sáng nọ, tôi thức dậy và phát hiện cái gối của mình… biết suy nghĩ. Nó nhìn tôi đầy trách móc vì tối qua tôi trằn trọc quá nhiều, làm nó “mất ngủ theo”. Cái đồng hồ báo thức thì đình công, bảo rằng hôm nay nó xin nghỉ phép vì đã kêu tôi dậy suốt cả năm mà tôi vẫn trễ học. Còn cái bụng thì biểu tình đòi ăn sáng, nhưng cái ví lại lên tiếng: “Mơ đi!”. Thế là cả căn phòng họp khẩn, còn tôi làm chủ tọa, kết luận một câu rất nghiêm túc: ngủ tiếp cho hòa bình thế giới 😄